Trí tuệ của con sinh vật quỷ dị này không cao, tìm không thấy binh khí cũng chẳng thèm đắn đo, đi thẳng lên mặt đất.
Nó vừa rời đi không lâu, tiểu trúc hoàng lén lút mò tới…
Tiểu trúc vừa thấy kỳ lạ, lại vừa tò mò. Tấm ván quan tài lớn này lúc trước nó tốn hết sức bình sinh cũng chẳng thể lay động dù chỉ một phân, sao tự dưng bây giờ lại tự chui ra thế này?
Điều này có quan trọng không? Thật ra chẳng quan trọng chút nào. Nó lén lút bò lên, ngó trái nhìn phải, đi quanh tấm ván quan tài gõ gõ sờ sờ một hồi. Sau khi xác nhận không có vấn đề gì, nó canh chuẩn thời gian, bắt đầu vắt cạn sức mạnh hồng hoang của mình.




